Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2011

Ký ức mà tôi ấp ủ

Đã qua mấy ngày rồi. Lòng tôi vẫn ko nguôi. Hình ảnh người Thầy giáo già & cô học trò...Mỗi lần nghĩ đến là lòng tôi lại rưng rưng...Thầy ơi ....Thầy ơi con nhớ lắm.

Tôi nhớ về người Thầy giáo của tôi 45 năm về trước...Đã gần nửa thế kỷ rồi , mà con vẫn nghĩ về Thầy như mới hôm qua đây.....

Thầy ơi ! con nhớ biết bao ...Những buổi con lạch cạch đôi lạng gỗ trên con đường làng...Đường làng mình ngày đó ko được phặng lỳ như bây giờ Thầy ạ...

Những phiến đá to lát đường đó. Đã bao lần làm con bị kẹt đầu lạng vào giữa những phiến đá đó.....Nhấc lên ko được..... Thầy đã đến bên làm điểm tựa cho con...

Thầy ơi ! Con nhớ biết bao những buổi trời mưa. Con đến lớp muộn hơn các bạn. Thầy nói cả lớp hãy chờ con...

Và.....Thầy ơi !!! con nhớ mãi cái ngày con chia tay lớp học...Thầy đến bên con an ủi vỗ về... tiếng Thầy vẫn ở trong con đến tận bây giờ...

Thầy ơi ! Con đang tự trách mình. Sao con ko có đủ can đảm ...Sao con ko quyết tâm ...Sao con phụ công Thầy...

Phải chi.....Con vượt lên tất cả ...Thì tri thức con ko nghèo nàn...Con sẽ trở thành cô giáo như lòng con ước ao...Thầy sẽ tự hào về con... Như Thầy giáo già của cô bé Lệ Xuân Thầy ạ...

Thầy ơi !!! Lại một mùa thi nữa đến.....Và hình ảnh người Thầy hôm con gặp. Làm con nhớ Thầy lắm ...Thầy ơi...

Và ký ức lại ùa về trong tôi....

Còn hai tháng là hết năm học, tôi vẫn mải miết chống lạng đến lớp. Bao giờ tôi cũng phải đi sớm hơn lũ bạn, đường làng với những phiến đá to, mỗi lần chiếc lạng lọt vào khe của hai phiến đá, là tôi lại phải mắm môi mắm lợi mới nhấc được lên. Rồi tôi cũng đến được lớp, lớp học nằm giữa nhà dân, chiến tranh đang kỳ ác liệt nhất. Tôi không thể ngờ đây là buổi học cuối cùng, thế là tan rồi bao mơ ước, bao dự định. Tôi hay mơ hay mộng lắm, lúc tôi mơ làm cô giáo,khi thì mơ là thi sĩ rồi thì làm phóng viên....Toàn là mơ mộng viển vông, tôi biết thế nhưng vẫn cứ mơ, làm cô giáo thì làm sao đứng trên bục giảng, làm thi sĩ thì đã đủ chữ đâu, làm phóng viên thì phải đi đây đi đó, đứng còn không vững thì làm sao mà đi được. ....nhưng tôi vẫn mơ......
Buổi học qua hai tiết, giờ ra chơi tôi vẫn vui cùng chúng bạn, tôi đâu có biết đây là buổi học cuối. Hết giờ ra chơi, thầy giáo tôi bước vào, thầy nói:
-Hôm nay chúng ta học ở đây, mai chúng ta về trường tập chung còn ôn thi hết cấp..
Nó nghe mà ù cả tai, thôi thế thì sao đến lớp, thì sao đến trường. Trường cách nhà tôi 4- 5 cây số, làm sao mà đi, làm sao mà đến. Nó gục đầu vào vòng tay để trên bàn, nước mắt không biết sao cứ thế tuôn trào. Thầy tôi đến bên, cúi xuống bên tôi nói, giọng thầy trầm ấm, thấm vào tận tâm can tôi....thấm đến tận bây giờ...
-Thôi con nín đi, ông sẽ phê con đã học xong.
Tôi nghe thầy nói mà càng tủi hơn, ở lớp tôi gọi bằng thầy ,nhưng trên đường làng, hay gặp ở đâu là tôi lại gọi bằng ông, vì ông có họ với mẹ tôi. Ông ơi !!! Thầy ơi !!!học thì bao giờ cho đủ, bao giờ là xong... Thế là tôi chỉ biết là tất cả mơ, cả mộng đã tan....Thế là từ đấy cứ mỗi mùa thi đến, những ký ức buồn đau lại tràn về....Tôi muốn quên nhưng không thể.......