Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

GIỖ MẸ





Mẹ ơi ! đã bốn năm rồi.

Mẹ về nơi ấy xa xôi ...Ngàn trùng.

Ngày đêm con vẫn ngóng trông

Nhớ hơi Mẹ ấm đêm đông thủa nào.



Hôm nay nhớ Mẹ cồn cào.

Ruột như ai xát .....Ai bào Mẹ ơi !

Con dù đã lớn khôn rồi.

Vẫn mong có Mẹ như hồi năm nao.



Những chiều tắt nắng hanh hao

Con vẫn ngong ngóng ...lao xao Mẹ về.

Giật mình con lại ủ ê

Mẹ đi đi mãi có về nữa đâu.



Bốn năm sống trong nỗi sầu.

Bốn năm vò võ canh thâu một mình.

Bốn năm một bát ....Một mâm

Bốn năm con vẫn âm thầm nhớ thương...





Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

MÙA SINH NHỚ MẸ



Mẹ ơi ...Lại đã mùa sinh

Mẹ bỏ con lại một mình bơ vơ

Con dù đã già nửa thế kỉ

Vẫn cần bàn tay Mẹ đỡ lâng

Mẹ ....Ôi tiếng Mẹ thiết tha

Dù thiên tài ...Anh hùng ...Hay thi sĩ

Vẫn muốn về quỳ dưới chân của Mẹ

Mẹ ơi con nhớ làm sao , bao kỉ niệm

Nhớ chén trà

Hai Mẹ con cùng nhấp

Nhớ miếng bánh Mẹ cắn cùng con

Đêm con vẫn quờ tay tìm Mẹ

Nhớ hơi ấm đêm đông lòng Mẹ sưởi ấm con

Mùa Xuân đến con mừng tuổi Mẹ.

Mẹ ơi!!!

Hè đến ăn canh chua con nhớ Mẹ

Thu về con sào đĩa cốm thơm

Giờ tất cả đều lạc lõng

Đêm đông về lại càng tái tê

Xuân tới con không còn hứng khởi

Hè sang canh chua thêm gắt

Thu tàn cốm chẳng còn ngon...

Ngày sinh nhật nhớ mẹ....


*****************************************


GỬI MẸ

( Henrich-Haino )

Con thường sống ngẩng cao đầu Mẹ ạ

Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kì

Nếu có vị Chúa nào nhìn con vào mắt

Con chẳng bao giờ cúi mặt trước uy nghi

***

Nhưng Mẹ ơi ! con xin thú thật

Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào

Đứng trước Mẹ dịu dàng chân chất

Con thấy mình bé nhỏ làm sao

***

Có phải tình thần Mẹ Diệu kì soi thấu

Như bay lên vầng ánh sáng cao siêu

Hay bao nỗi buồn xưa nung nấu

Trái tim mẹ hiền đùm bọc đứa con yêu

***

Trong cơn mê con từ Mẹ ra đi

Con muốn đi tận cùng trái đất

Để tìm kiếm tình yêu đẹp nhất

Trong đôi cánh tay con sẽ ôm ghì

***

Con tìm tình yêu khắp nơi, khắp nẻo

Con đập vào các cửa mỏi dời tay

Con đã van xin như một kẻ ăn mày

Nhưng chỉ nhận những cái nhìn lạnh lẽo

***

Tìm không thấy tình yêu con trở lại

Tâm trí chán chê, thân thể rã dời

Con bỗng thấy một tình yêu chân thật

Trong đôi mắt dịu hiền của Mẹ , Mẹ ơi.


Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

VŨ KHÚC BÀN CHÂN

Tôi tật nguyền chân đi khập khiễng

Những bước đi chậm chạp dắt tôi qua kiếp người lận đận

Đôi khi đếm bước chân của mình tôi nhặt nhạnh niềm vui

Vững vàng tôi đi tới.



Thuở thiếu thời lê bước chân tật nguyền trên đường đất quê tôi

Bước chân nhẹ tênh tôi đi như những đám mây dự phần của gió

Mải miết đi không bao giờ định giá

Gói kiêu hãnh gói niềm tin vào bước chân tật nguyền tôi đi tới.



Bước vào đời chân không mệt mỏi

Tôi nắn nót bước chân tật nguyền

Tôi đặt vào đấy niềm tin, lý tưởng không bao giờ vơi cạn

Tim hát khúc rộn ràng trên nhịp chậm rãi đôi bàn chân.



Tuổi trung niên lắng nghe lời đất nói, lời gió hát

Tôi nghe cuộc đời những vũ khúc trắng đen

Vẫn vẹn nguyên con tim với bầu máu nóng sáng dậy ngọn lửa niềm tin

Trước thị phi bước chân đòi ngơi nghỉ, vì ngày mai tôi phải bước đi.



Ngày mai, ngày mai đang là đang là phía trước

Chẳng tính toan được mất cho riêng mình

Niềm tin đặt vào tôi những bước đi

Phía trước là chân trời là ánh sáng, tôi nghe nhịp gõ bàn chân tật nguyền

Vũ khúc được đạo diễn từ tiếng nói con tim

Ta yêu lắm tiếng gọi những bàn chân.

Từ Dạ Linh




Tôi tật nguyền ...
không lê được chân bước.
Nhờ công nghệ ...
lạc bước hỏi thăm nhau
Chẳng biết mặt ...
cũng chẳng nghe giọng nói
Vẫn cảm thông...
Chia sẻ như thân...

Tôi mượn bạn
VŨ KHÚC BÀN CHÂN
Bởi bên tôi có bao nhiêu số phận.
Không chân ...Và xiêu vẹo hình hài.
Tôi cũng muốn tất cả những hình hài không vẹn đó....
Cũng được nhảy múa vui đùa với VŨ KHÚC của BÀN CHÂN...
Những hình hài không còn nguyên vẹn...
Vẫn vươn người ....Thẳng tiến đến TƯƠNG LAI

VT

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

VŨ KHÚC BÀN CHÂN

Tôi tật nguyền chân đi khập khiễng

Những bước đi chậm chạp dắt tôi qua kiếp người lận đận

Đôi khi đếm bước chân của mình tôi nhặt nhạnh niềm vui

Vững vàng tôi đi tới.



Thuở thiếu thời lê bước chân tật nguyền trên đường đất quê tôi

Bước chân nhẹ tênh tôi đi như những đám mây dự phần của gió

Mải miết đi không bao giờ định giá

Gói kiêu hãnh gói niềm tin vào bước chân tật nguyền tôi đi tới.



Bước vào đời chân không mệt mỏi

Tôi nắn nót bước chân tật nguyền

Tôi đặt vào đấy niềm tin, lý tưởng không bao giờ vơi cạn

Tim hát khúc rộn ràng trên nhịp chậm rãi đôi bàn chân.



Tuổi trung niên lắng nghe lời đất nói, lời gió hát

Tôi nghe cuộc đời những vũ khúc trắng đen

Vẫn vẹn nguyên con tim với bầu máu nóng sáng dậy ngọn lửa niềm tin

Trước thị phi bước chân đòi ngơi nghỉ, vì ngày mai tôi phải bước đi.



Ngày mai, ngày mai đang là đang là phía trước

Chẳng tính toan được mất cho riêng mình

Niềm tin đặt vào tôi những bước đi

Phía trước là chân trời là ánh sáng, tôi nghe nhịp gõ bàn chân tật nguyền

Vũ khúc được đạo diễn từ tiếng nói con tim

Ta yêu lắm tiếng gọi những bàn chân.

Từ Dạ Linh


Tôi tật nguyền ...
không lê được chân bước.
Nhờ công nghệ ...
lạc bước hỏi thăm nhau
Chẳng biết mặt ...
cũng chẳng nghe giọng nói
Vẫn cảm thông...
Chia sẻ như thân...

Tôi mượn bạn
VŨ KHÚC BÀN CHÂN
Bởi bên tôi có bao nhiêu số phận.
Không chân ...Và xiêu vẹo hình hài.
Tôi cũng muốn tất cả những hình hài không vẹn đó....
Cũng được nhảy múa vui đùa với VŨ KHÚC của BÀN CHÂN...
Những hình hài không còn nguyên vẹn...
Vẫn vươn người ....Thẳng tiến đến TƯƠNG LAI

VT

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Có Nhớ Hà Hội...Xin Chớ Quên

Anh nhớ Hà nội có nhớ em
Cái cô con gái tuổi đã luống
Cô đã đi qua thời thơ bé
Giữa bệnh tật & cả chiến tranh

Anh nhớ Hà nội có nhớ em
Anh từng hẹn ước cùng ăn kem
Anh đẩy xe em qua chiều vắng
Đi vòng Bồ Hồ ...Chụp ảnh em

Anh nhớ Hà nội có nhớ em
Cô gái sinh ra không may mắn
Giữa lòng Hà Nội lúc vào Thu
Cái ngày sương gíá se se lạnh

Anh nhớ Hà hội thì đừng quên
Cô gái ngày xưa nay vẫn nhớ
Nhớ mãi ngày đầu ta mới quen
Tiếng anh ấm áp...pha hài hước

Anh nhớ Hà hội ...đừng quên em

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2011

Ký ức mà tôi ấp ủ

Đã qua mấy ngày rồi. Lòng tôi vẫn ko nguôi. Hình ảnh người Thầy giáo già & cô học trò...Mỗi lần nghĩ đến là lòng tôi lại rưng rưng...Thầy ơi ....Thầy ơi con nhớ lắm.

Tôi nhớ về người Thầy giáo của tôi 45 năm về trước...Đã gần nửa thế kỷ rồi , mà con vẫn nghĩ về Thầy như mới hôm qua đây.....

Thầy ơi ! con nhớ biết bao ...Những buổi con lạch cạch đôi lạng gỗ trên con đường làng...Đường làng mình ngày đó ko được phặng lỳ như bây giờ Thầy ạ...

Những phiến đá to lát đường đó. Đã bao lần làm con bị kẹt đầu lạng vào giữa những phiến đá đó.....Nhấc lên ko được..... Thầy đã đến bên làm điểm tựa cho con...

Thầy ơi ! Con nhớ biết bao những buổi trời mưa. Con đến lớp muộn hơn các bạn. Thầy nói cả lớp hãy chờ con...

Và.....Thầy ơi !!! con nhớ mãi cái ngày con chia tay lớp học...Thầy đến bên con an ủi vỗ về... tiếng Thầy vẫn ở trong con đến tận bây giờ...

Thầy ơi ! Con đang tự trách mình. Sao con ko có đủ can đảm ...Sao con ko quyết tâm ...Sao con phụ công Thầy...

Phải chi.....Con vượt lên tất cả ...Thì tri thức con ko nghèo nàn...Con sẽ trở thành cô giáo như lòng con ước ao...Thầy sẽ tự hào về con... Như Thầy giáo già của cô bé Lệ Xuân Thầy ạ...

Thầy ơi !!! Lại một mùa thi nữa đến.....Và hình ảnh người Thầy hôm con gặp. Làm con nhớ Thầy lắm ...Thầy ơi...

Và ký ức lại ùa về trong tôi....

Còn hai tháng là hết năm học, tôi vẫn mải miết chống lạng đến lớp. Bao giờ tôi cũng phải đi sớm hơn lũ bạn, đường làng với những phiến đá to, mỗi lần chiếc lạng lọt vào khe của hai phiến đá, là tôi lại phải mắm môi mắm lợi mới nhấc được lên. Rồi tôi cũng đến được lớp, lớp học nằm giữa nhà dân, chiến tranh đang kỳ ác liệt nhất. Tôi không thể ngờ đây là buổi học cuối cùng, thế là tan rồi bao mơ ước, bao dự định. Tôi hay mơ hay mộng lắm, lúc tôi mơ làm cô giáo,khi thì mơ là thi sĩ rồi thì làm phóng viên....Toàn là mơ mộng viển vông, tôi biết thế nhưng vẫn cứ mơ, làm cô giáo thì làm sao đứng trên bục giảng, làm thi sĩ thì đã đủ chữ đâu, làm phóng viên thì phải đi đây đi đó, đứng còn không vững thì làm sao mà đi được. ....nhưng tôi vẫn mơ......
Buổi học qua hai tiết, giờ ra chơi tôi vẫn vui cùng chúng bạn, tôi đâu có biết đây là buổi học cuối. Hết giờ ra chơi, thầy giáo tôi bước vào, thầy nói:
-Hôm nay chúng ta học ở đây, mai chúng ta về trường tập chung còn ôn thi hết cấp..
Nó nghe mà ù cả tai, thôi thế thì sao đến lớp, thì sao đến trường. Trường cách nhà tôi 4- 5 cây số, làm sao mà đi, làm sao mà đến. Nó gục đầu vào vòng tay để trên bàn, nước mắt không biết sao cứ thế tuôn trào. Thầy tôi đến bên, cúi xuống bên tôi nói, giọng thầy trầm ấm, thấm vào tận tâm can tôi....thấm đến tận bây giờ...
-Thôi con nín đi, ông sẽ phê con đã học xong.
Tôi nghe thầy nói mà càng tủi hơn, ở lớp tôi gọi bằng thầy ,nhưng trên đường làng, hay gặp ở đâu là tôi lại gọi bằng ông, vì ông có họ với mẹ tôi. Ông ơi !!! Thầy ơi !!!học thì bao giờ cho đủ, bao giờ là xong... Thế là tôi chỉ biết là tất cả mơ, cả mộng đã tan....Thế là từ đấy cứ mỗi mùa thi đến, những ký ức buồn đau lại tràn về....Tôi muốn quên nhưng không thể.......

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

KÝ ỨC JANE

Chiều nay nghe bất chợt

Ký ức tôi chạm vào nỗi xa xăm

Tủ sách nhỏ mà tôi ấp ủ

Lướt thoáng qua ...tôi đã chạm vào Jane

Đầu tôi như một cuốn phim

Bao hồi ức trở về trong phút chốc...

Tôi nhớ lại thủa 15 ...17

Say mê tôi chìm vào Jane...

Tôi đã chịu như Jane đã chịu...

Đói ...Lạnh...Dịch bệnh...Cô đơn

Nhưng tất cả đã tan trong chốc lát...

Cô gia sư & ông chủ Rochester

Chiều con đường dẫn vào Thomfielr

Con tuấn mã ...đã làm chàng ngã.

Và định mệnh đã ngiệt ngã trao người

Tình yêu đó chỉ bằng ánh mắt ..nụ cười

Đã làm tôi mơ về chàng Bạch mã của lòng tôi.

Theo tôi suốt quãng đời tôi đã sống...

Vẳng bên tai tiếng ai đó gọi trong đêm.....

Chờ em...Chờ em...Chờ em...Hãy chờ em......