Tôi tật nguyền chân đi khập khiễng
Những bước đi chậm chạp dắt tôi qua kiếp người lận đận
Đôi khi đếm bước chân của mình tôi nhặt nhạnh niềm vui
Vững vàng tôi đi tới.
Thuở thiếu thời lê bước chân tật nguyền trên đường đất quê tôi
Bước chân nhẹ tênh tôi đi như những đám mây dự phần của gió
Mải miết đi không bao giờ định giá
Gói kiêu hãnh gói niềm tin vào bước chân tật nguyền tôi đi tới.
Bước vào đời chân không mệt mỏi
Tôi nắn nót bước chân tật nguyền
Tôi đặt vào đấy niềm tin, lý tưởng không bao giờ vơi cạn
Tim hát khúc rộn ràng trên nhịp chậm rãi đôi bàn chân.
Tuổi trung niên lắng nghe lời đất nói, lời gió hát
Tôi nghe cuộc đời những vũ khúc trắng đen
Vẫn vẹn nguyên con tim với bầu máu nóng sáng dậy ngọn lửa niềm tin
Trước thị phi bước chân đòi ngơi nghỉ, vì ngày mai tôi phải bước đi.
Ngày mai, ngày mai đang là đang là phía trước
Chẳng tính toan được mất cho riêng mình
Niềm tin đặt vào tôi những bước đi
Phía trước là chân trời là ánh sáng, tôi nghe nhịp gõ bàn chân tật nguyền
Vũ khúc được đạo diễn từ tiếng nói con tim
Ta yêu lắm tiếng gọi những bàn chân.
Từ Dạ Linh
Tôi tật nguyền ...
không lê được chân bước.
Nhờ công nghệ ...
lạc bước hỏi thăm nhau
Chẳng biết mặt ...
cũng chẳng nghe giọng nói
Vẫn cảm thông...
Chia sẻ như thân...
Tôi mượn bạn
VŨ KHÚC BÀN CHÂN
Bởi bên tôi có bao nhiêu số phận.
Không chân ...Và xiêu vẹo hình hài.
Tôi cũng muốn tất cả những hình hài không vẹn đó....
Cũng được nhảy múa vui đùa với VŨ KHÚC của BÀN CHÂN...
Những hình hài không còn nguyên vẹn...
Vẫn vươn người ....Thẳng tiến đến TƯƠNG LAI
VT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét