Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

ĐỌC QUÀ CỦA BỐ

Đọc Quà của bố

Category: Suy ngẫm, Tag:
11/02/2012 11:26 pm
 
                  Ngoái nhìn
  Mỗi sáng từ nhiều năm qua, bố luôn là người đưa con đến lớp. Hết lớp tiểu học của con trai, đến lớp con gái.
  Phần thưởng của mỗi lần đưa con đi học là khoảng khắc con ngoái lại nhìn bố trước khi nhảy chân sáo khuất sau cổng trường.
  Có đôi khi con quên ngoái nhìn, bố tự nhủ, ngày mai con sẽ nhớ.
  Có nhiều khi con ngoái nhìn, bố luôn nghĩ, đây có thể là hình ảnh cuối cùng bố nhìn thấy con.
  Bố yêu khoảng khắc con ngoái nhìn bố, nhoẻn miệng cười, xong tiếp tục bước.
  Bố luôn chăm chút cho từng khoảng khắc với tên gọi Đầu Tiên và Cuối Cùng.
  Phút đầu tiên trong ngày con cười với bố, giờ cuối cùng trong ngày con nắm tay bố cùng đọc kinh khi bố chải tóc cho con. Ngày đàu tiên đến lớp, con là người cuối cùng tan trường khi bố đón con muộn, mắt con đỏ hoa không khóc. Lá thư đầu tiên con viết cho bố, lần cuối cùng ngủ gật trước tivi làm bố phải bế con lên phòng. Ngày đầu tiên con đi xe đạp, bố chạy lúp xúp phía sau xe. Buổi cuối cùng mình đi chiếc ô-tô quen thuộc trước khi bố bán xe cho người xa lạ...
  Có đôi khi, bố tự quan trọng hóa chuyện ngoái nhìn, vì đó là khoảng khắc của quyến luyến, trân trọng, nuối tiếc, thiết tha.
  Có đôi khi, thiếu sự ngoái nhìn, bố xót xa vì một chút buồn, trống rỗng, có cảm giác như bị phụ bạc, thờ ơ, bỏ rơi, chấm hết.
  Cái ngoái nhìn của con, với nụ cười và ánh mắt long lanh, sáng rực nổi bật trong hàng chục khuôn mặt trẻ thơ trước cổng trường. Luôn là hình ảnh yêu thương và ngập tràn một ngày làm việc của bố.
  Có lúc, bố biết con ngoái nhìn bố, nhưng bố đa xoay lưng đi, trông có vẻ nhẫn tâm. Nhưng thực chất, đó là khoảng khắc bố con mình không cùng tần số. Con nên biết rằng bố luôn nhìn con, từng ngày, mỗi ngày, suốt đời bố.
  Có lúc tiễn một người đi xa, chỉ một cái ngoái nhìn làm đọng lại một dáng hình bất diệt. Có khi đưa một người đến gần, chỉ thiếu một lần ngoái lại, bóng hình dễ phôi phai.
  Có những cái ngoái nhìn không đồng điệu, gây nỗi hoang mang nghi ngại, chỉ vì thiếu cơ duyên may mắn của sự trùng hợp, làm người ta xa nhau vĩnh viễn.
  Có những cái ngoái nhìn toàn thân, chỉ đẻ lưu lại trong ký ức một hình bóng mà mình biết mãi mãi không còn nữa.
  Có những cái ngoái nhìn khép nép, e lệ, giấu kín.
  Có những cái ngoái nhìn dò xét, nghi ngờ, phòng thủ, quan sát, giữ miếng.
  Và cũng có những cái ngoái nhìn đẹp Vĩnh Cửu.

Nguồn: vinabook.com Thấy nhớ bố mình hơn
Nguoiconcuanui at 11/20/2012 11:56 pm comment
Cũng từ cái ngoái nhìn cho ta thấy được rõ mình hơn.
VOTHUONG1455 at 11/25/2012 11:37 am reply
Đúng đó NCXN à. Ta luôn phải nhìn lại mình để tự hoàn thiện mình hơn bạn nhỉ? Chủ nhật an lành đến với bạn[img]6[/img]
Bantaysach at 11/13/2012 06:43 am comment
Những kỷ niệm tưởng như rất bình thường của người thân, nhưng đã theo ta suốt cả cuộc đời mà chúng không thể nào quên được. Hãy giữ cho mình những kỷ niệm vui, đẹp đẽ, chân thành em nhé. Chúc em ngày mới luôn vui, khoẻ, may mắn và ngừng ngay lập tức việc em uống thuốc viên của Campuchia để chữa bệnh nhé!
VOTHUONG1455 at 11/25/2012 11:35 am reply
Anh à ! Những kỷ niệm của những người thân yêu. Luôn hiện hữu trong em, nó theo em suốt chặng đường còn lại anh ạ. Em không uống thuốc đó đâu, Chủ nhật bọn trẻ về, Em chúc cả nhà bình an , vui ,khỏe.[img]6[/img]
phuongtim at 11/12/2012 10:34 pm comment
Chúc chị yêu luôn vui vẻ nhé
VOTHUONG1455 at 11/25/2012 11:32 am reply
Chào PT. Cám ơn PT nhiều. Chủ nhật thật nhiều may lành nhé PT
MATTHA at 11/10/2012 09:53 am comment
Chị gái có khỏe không? Chúc chị cuối tuần có nhiều niềm vui bên gia đình chị nhé.
MATTHA at 11/25/2012 04:10 pm reply
Da, hôm anh Vang mất không thấy chú Dũng Báo em, đến khi chú gởi hình lên Blog em mới biết. Anh ấy đi vậy buồn thiệt, nhưng nếu bệnh tật không chữa khỏi mà kéo dài quá lâu thì tội cho anh và cô em gái của ảnh chị à.
VOTHUONG1455 at 11/25/2012 11:32 am reply
Cám ơn TA, chị cám ơn. Tuần vừa qua thật buồn.
HẠT CÁT at 11/04/2012 03:37 pm comment
Thấy thương bố mình hơn... bố mình giờ già quá rồi...
VOTHUONG1455 at 11/25/2012 11:30 am reply
Dạ, đọc quyển này VT bồi hồi nhớ lại những ngày xưa cũ. Nhớ thương bố mẹ đã dời xa mình. chủ nhật thật nhiều niềm vui đến với bác ạ [img]6[/img]

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét